Cảm nhận về hình ảnh đầu súng trăng treo trong bài thơ Đồng chí

Cảm nhận về hình ảnh đầu súng trăng treo trong bài thơ Đồng chí

Bài làm

Cuộc kháng chiến chống Pháp gian khổ cũng là nơi ra đời của bao nhiêu áng văn thơ đậm trữ tình và sâu lắng. Một trong những tác phẩm đặc sắc viết về thời kỳ này đó là bài thơ Đồng chí của tác giả Chính Hữu. Trong bài thơ, rất nhiều độc giả còn băn khoăn về câu thơ cuối cùng, những vần thơ lạ lùng, tách biệt: “Đầu súng trăng treo”.

Câu thơ là lời chốt lại sau những vần thơ viết về tâm sự của những người lính đứng gác trong đêm nơi chiến trường gian khổ, khốc liệt:

“Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo”.

Nếu như câu thơ thứ 7 của bài thơ cũng gây ấn tượng với người đọc vì hai chữ ngắn gọn “đồng chí” thì ở câu thơ này cũng vậy, 4 chữ ngắn ngủi với hai vế tưởng chừng không hề liên quan đến nhau nhưng ở đó thực chất lại cô đọng ở ý nghĩa hiện thực và những yếu tố lãng mạn trong tác phẩm.

Đầu súng là hình ảnh của hiện thực bom đạn chiến tranh, những người thanh niên này cũng vì chiến tranh mà gac bút nghiên lên đường chiến đấu, họ bỏ lại sau lưng gia đình, làng xóm, những gì thân thuộc nhất để rồi dấn thân vào những vùng đất xa lạ, gặp gỡ những con người xa lạ, phải đối mặt với những hiểm nguy gian khổ và có thể chết bất cứ lúc nào. Họ đã thay những chiếc cày chiếc cuốc bằng những cây súng, họ phải chịu những trận sốt rét rừng, những đêm rét mướt thiếu chăn áo. Chiến tranh quá tàn khốc và gian khổ đã biến những chàng trai lương thiện, chân chất thành những người lính kiên cường quả cảm.

Hình ảnh trăng lại là đại diện cho tính lãng mạn. Ánh trăng xưa nay xuất hiện trong thơ văn Việt Nam luôn là hình ảnh biểu tượng cho cái đẹp, cho thiên nhiên lộng lẫy, chan hòa. Có chăng chỉ có nhà thơ Nguyễn Duy coi bóng trăng là sự soi tỏ, là sự gợi nhắc về một quá khứ thân thuộc với làng quê, gắn bó với những điều bình dị. Ở đây với nhà thơ Chính Hữu, bóng trăng cũng nguyên là hình mẫu đại diện cho những gì tốt đẹp nhất. Ánh trăng ở đây soi tỏ bóng dáng những người lính trong đêm rừng hoang sương muối. Ánh trăng giúp cho họ nhìn rõ kẻ thù, giúp họ nhìn rõ “Áo anh rách vai – Quần tôi có vài mảnh vá” để rồi cảm thông, thương yêu nhau như những người trong gia đình.

Loading...

Cảm nhận về hình ảnh đầu súng trăng treo trong bài thơ Đồng chí

Súng và trăng là một sự kết hợp hài hòa, thắm thiết. Súng giương thẳng lên bóng trăng và bóng trăng ở trên thì như đang chiếu rọi cho nòng súng. Nó như gợi cho người đọc thấy được tượng đài của những người anh hùng đang canh giữ đất trời. Họ đứng hiên ngang trong bóng đêm rét mướt và đầy vắt rừng. Súng khiến cho người đọc hiểu được những hiểm nguy gian khổ mà người lính đang phải đối mặt còn trăng lại giúp cho những điều đó trở nên nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Hình ảnh súng như chạm vào trăng khiến cho tác phẩm có thêm điểm nhấn, khiến cho chiến tranh bớt tang tóc, đau thương và tình cảnh của người lính cũng trở nên nhẹ nhàng, thanh thanh thản hơn, nó gợi lên hình ảnh hòa bình ở ngay trên đầu ngọn súng của người lính. Hòa bình sẽ chiếu rọi sẽ giúp con người đến gần với nhau hơn.

Chỉ bằng mấy vần thơ ngắn ngủi nhưng cô đọng nhiều lớp ý nghĩa “đầu súng trăng treo” giống như một lời kết, trong đó đọng lại tất cả những gì là tinh tế của tác phẩm. Nếu như ở những đoạn thơ trên, tác giả đã kể về quá trình những người lính rời bỏ nơi chôn rau cắt rốn của mình để vào chiến trường đến những khó khăn, gian khổ, thiếu thốn của người lính trong chiến trường, để rồi họ trở nên gắn bó keo sơn, cùng nhau chiến đấu, cùng nhau chung sống, cùng nhau chia sẻ đắng cay ngọt bùi thì cuối cùng tất cả đều lắng đọng lại trong 4 vần thơ cuối cùng này.

Đánh giá bài viết